Dân Tục Quái Đàm: Ngỗ Tác Truy Hung
Mô tả
Lý Vãn, hai mươi sáu tuổi, là ngỗ tác của huyện nha Thanh Khê — người chuyên khám tử thi, một nghề bị thiên hạ xem là dơ bẩn, gở lạ, chẳng ai muốn lại gần. Cha mẹ mất sớm, anh nối nghiệp tổ phụ, ngày ngày cúi mình bên những xác chết mà người khác chỉ dám liếc qua. Anh tỉ mỉ, điềm tĩnh, tin rằng mỗi vết thương trên thân người đã khuất đều là một câu chữ chờ người biết đọc. Một đêm mưa, khi anh nghiệm thi một cái xác chết trong tư thế quá đỗi quái dị giữa miếu hoang, cuốn sổ khám xác cũ kỹ tổ phụ để lại bỗng tự rọi sáng — Nghiệm Thi Lục. Từ đó, dưới mắt Lý Vãn, tử thi không còn câm lặng: tử ban kể lại giờ chết, vết bầm kể lại bàn tay hung thủ, và đôi khi cả tàn niệm của một âm hồn chưa siêu thoát còn vương trên xác cũng thì thầm nỗi oan khuất. Nghiệm Thi Lục không tự vạch mặt kẻ ác; nó chỉ soi sáng điều người chết muốn nói, còn lại vẫn là đôi mắt tinh tường và cái đầu lạnh của anh. Từ một ngỗ tác bị coi rẻ, Lý Vãn lần theo từng vụ quái đàm dân tục rùng rợn — đám cưới ma, đồng dao chết người, xác cười trong quan tài — để truy ra hung thủ ẩn mặt, vạch trần những kẻ lợi dụng nỗi sợ của dân lành, và trấn yểm những tà sự thật sự. Đây là câu chuyện u ám mà ấm áp về một người dám cúi xuống lắng nghe kẻ đã khuất, để trả lại công đạo cho người sống và sự yên nghỉ cho người chết.
Danh sách chương
2 chương
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích
Tác phẩm cùng tác giả
Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn
Tản Tiên: Ta Luyện Đan Nuôi Cả Tông Môn
Tiên Hiệp
Khoái Xuyên: Nhiệm Vụ Cứu Vớt Pháo Hôi
Khoái Xuyên
Ngự Thú Tiến Hóa: Ta Nhìn Thấu Tuyến Ẩn
Ngự Thú Tiến Hóa
Nho Đạo Khai Khoa: Ta Mượn Thơ Văn Định Quốc
Lịch Sử
Hệ Thống Nữ Phụ: Ta Sống Cho Mình
Ngôn Tình
Bình luận
Đánh giá truyện này
Mô tả
Lý Vãn, hai mươi sáu tuổi, là ngỗ tác của huyện nha Thanh Khê — người chuyên khám tử thi, một nghề bị thiên hạ xem là dơ bẩn, gở lạ, chẳng ai muốn lại gần. Cha mẹ mất sớm, anh nối nghiệp tổ phụ, ngày ngày cúi mình bên những xác chết mà người khác chỉ dám liếc qua. Anh tỉ mỉ, điềm tĩnh, tin rằng mỗi vết thương trên thân người đã khuất đều là một câu chữ chờ người biết đọc. Một đêm mưa, khi anh nghiệm thi một cái xác chết trong tư thế quá đỗi quái dị giữa miếu hoang, cuốn sổ khám xác cũ kỹ tổ phụ để lại bỗng tự rọi sáng — Nghiệm Thi Lục. Từ đó, dưới mắt Lý Vãn, tử thi không còn câm lặng: tử ban kể lại giờ chết, vết bầm kể lại bàn tay hung thủ, và đôi khi cả tàn niệm của một âm hồn chưa siêu thoát còn vương trên xác cũng thì thầm nỗi oan khuất. Nghiệm Thi Lục không tự vạch mặt kẻ ác; nó chỉ soi sáng điều người chết muốn nói, còn lại vẫn là đôi mắt tinh tường và cái đầu lạnh của anh. Từ một ngỗ tác bị coi rẻ, Lý Vãn lần theo từng vụ quái đàm dân tục rùng rợn — đám cưới ma, đồng dao chết người, xác cười trong quan tài — để truy ra hung thủ ẩn mặt, vạch trần những kẻ lợi dụng nỗi sợ của dân lành, và trấn yểm những tà sự thật sự. Đây là câu chuyện u ám mà ấm áp về một người dám cúi xuống lắng nghe kẻ đã khuất, để trả lại công đạo cho người sống và sự yên nghỉ cho người chết.
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích
Tác phẩm cùng tác giả
Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn
Tản Tiên: Ta Luyện Đan Nuôi Cả Tông Môn
Tiên Hiệp
Khoái Xuyên: Nhiệm Vụ Cứu Vớt Pháo Hôi
Khoái Xuyên
Ngự Thú Tiến Hóa: Ta Nhìn Thấu Tuyến Ẩn
Ngự Thú Tiến Hóa
Nho Đạo Khai Khoa: Ta Mượn Thơ Văn Định Quốc
Lịch Sử
Hệ Thống Nữ Phụ: Ta Sống Cho Mình
Ngôn Tình