Niên Đại Điền Văn: Ta Nấu Ăn Nuôi Cả Nhà

Niên Đại Điền Văn: Ta Nấu Ăn Nuôi Cả Nhà
Mô tả
Ở kiếp trước, Tô Noãn là một đầu bếp lành nghề, đứng bếp cả đời khắp các quán xá, nếm và nấu đủ món ngon của vùng miền, hiểu tường tận thứ nguyên liệu nào quý thứ nào thường, biết biến một nắm rau dại, một mớ cá vụn, một bộ lòng rẻ tiền thành món khiến người ta ăn một lần nhớ mãi. Vậy mà tới lúc nhắm mắt, cô vẫn canh cánh một nỗi tiếc nuối: cha mẹ và các em chưa kịp một ngày ăn no mặc ấm. Rồi cô mở mắt ra, trở lại tuổi đôi mươi ở chính thị trấn nhỏ Thanh Khê nghèo khó — nơi gạo đong từng lon, dầu mỡ thịt cá mua bằng tem phiếu, cả nhà quanh năm tằn tiện mà vẫn chạy ăn từng bữa. Trong đầu cô là trọn vẹn ký ức của một kiếp người: cô biết những thứ rẻ tiền quê mùa như lòng mề, cá vụn, rau dại, đậu nành, khoai sắn mà người ta chê hoặc không biết dùng thật ra có thể hóa thành món ngon; biết công thức nêm nếm, bí quyết lửa, cách làm mắm muối dưa cà; biết người thị trấn và khách qua đường thèm thuồng những hương vị gì. Nhưng Tô Noãn hiểu rõ: ký ức không tự biến thành tiền. Nó cho cô biết món gì ngon, nguyên liệu gì đáng đồng tiền, thị trường cần gì — còn để có mâm cơm đầy và những đồng tiền lãi, cô vẫn phải tự đi chợ chọn từng mớ nguyên liệu, tự nhóm bếp đứng chảo nêm nếm, tự bưng bê dọn dẹp, tự tính giá vốn từng đồng và giữ chữ tín với khách. Tấm bản đồ đã có; con đường vẫn là mồ hôi bên bếp lửa và cái đầu khéo vun vén của chính cô. Từ một bát mì nóng hổi đậm đà khiến khách nức nở khen, cô từng bước gây dựng cơ nghiệp: bán đắt những món người ta chê là tầm thường, mở gánh hàng rồi cái chõng đầu chợ, mở một quán ăn nhỏ ấm cúng rồi một quán đông khách có tiếng. Niềm vui lớn nhất là nhìn gia đình mỗi ngày một khấm khá — từ bữa cơm độn khoai sắn tới mâm đầy thịt cá, từ manh áo vá tới bộ quần áo mới, từ nhà tranh dột nát tới ngôi nhà ngói khang trang. Đường làm giàu của cô không có kẻ thù máu lửa, chỉ đôi ba chuyện hàng xóm ghen tỵ gièm pha hay bắt chước món tủ rồi làm hỏng vị — và lần nào cũng được hóa giải bằng cái tài, cái khéo và lòng tử tế. Đây là một câu chuyện niên đại điền viên ấm áp, mộc mạc và sảng khoái về một gia đình tay trắng vươn lên sung túc giữa thời gian khó, bằng đôi tay đầu bếp của một người phụ nữ. Đọc tại TruyenCity.
Danh sách chương
17 chương
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích

Aniki: Trọng Sinh Mở Nhà Hàng Nhật Giữa Lòng Sài Gòn
Đô Thị

Siêu Cấp Thầy Phong Thủy: Nhìn Khí Đoán Mệnh
Đô Thị

Phá Án Thần Thám: Ta Có Thể Đối Thoại Người Chết
Đô Thị

Quy Tắc Đô Thị: Biên Tập Viên Tử Thần
Đô Thị

Địa Sản Chi Vương: Ta Xây Dựng Thành Phố Tương Lai
Đô Thị

Thần Cấp Ký Danh: Đô Thị Đỉnh Phong
Đô Thị
Tác phẩm cùng tác giả

Nho Đạo Khai Khoa: Ta Mượn Thơ Văn Định Quốc
Lịch Sử

Quy Tắc Quái Đàm: Mười Hai Tầng Tử Vong
Quy Tắc Quái Đàm

Aniki: Trọng Sinh Mở Nhà Hàng Nhật Giữa Lòng Sài Gòn
Đô Thị

Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn

Mạt Thế Đồn Vật Tư: Ta Có Kho Vô Hạn
Mạt Thế

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Giác Ngộ Ẩn Nghề Tế Đàn
Võng Du
Bình luận

Đánh giá truyện này
Mô tả
Ở kiếp trước, Tô Noãn là một đầu bếp lành nghề, đứng bếp cả đời khắp các quán xá, nếm và nấu đủ món ngon của vùng miền, hiểu tường tận thứ nguyên liệu nào quý thứ nào thường, biết biến một nắm rau dại, một mớ cá vụn, một bộ lòng rẻ tiền thành món khiến người ta ăn một lần nhớ mãi. Vậy mà tới lúc nhắm mắt, cô vẫn canh cánh một nỗi tiếc nuối: cha mẹ và các em chưa kịp một ngày ăn no mặc ấm. Rồi cô mở mắt ra, trở lại tuổi đôi mươi ở chính thị trấn nhỏ Thanh Khê nghèo khó — nơi gạo đong từng lon, dầu mỡ thịt cá mua bằng tem phiếu, cả nhà quanh năm tằn tiện mà vẫn chạy ăn từng bữa. Trong đầu cô là trọn vẹn ký ức của một kiếp người: cô biết những thứ rẻ tiền quê mùa như lòng mề, cá vụn, rau dại, đậu nành, khoai sắn mà người ta chê hoặc không biết dùng thật ra có thể hóa thành món ngon; biết công thức nêm nếm, bí quyết lửa, cách làm mắm muối dưa cà; biết người thị trấn và khách qua đường thèm thuồng những hương vị gì. Nhưng Tô Noãn hiểu rõ: ký ức không tự biến thành tiền. Nó cho cô biết món gì ngon, nguyên liệu gì đáng đồng tiền, thị trường cần gì — còn để có mâm cơm đầy và những đồng tiền lãi, cô vẫn phải tự đi chợ chọn từng mớ nguyên liệu, tự nhóm bếp đứng chảo nêm nếm, tự bưng bê dọn dẹp, tự tính giá vốn từng đồng và giữ chữ tín với khách. Tấm bản đồ đã có; con đường vẫn là mồ hôi bên bếp lửa và cái đầu khéo vun vén của chính cô. Từ một bát mì nóng hổi đậm đà khiến khách nức nở khen, cô từng bước gây dựng cơ nghiệp: bán đắt những món người ta chê là tầm thường, mở gánh hàng rồi cái chõng đầu chợ, mở một quán ăn nhỏ ấm cúng rồi một quán đông khách có tiếng. Niềm vui lớn nhất là nhìn gia đình mỗi ngày một khấm khá — từ bữa cơm độn khoai sắn tới mâm đầy thịt cá, từ manh áo vá tới bộ quần áo mới, từ nhà tranh dột nát tới ngôi nhà ngói khang trang. Đường làm giàu của cô không có kẻ thù máu lửa, chỉ đôi ba chuyện hàng xóm ghen tỵ gièm pha hay bắt chước món tủ rồi làm hỏng vị — và lần nào cũng được hóa giải bằng cái tài, cái khéo và lòng tử tế. Đây là một câu chuyện niên đại điền viên ấm áp, mộc mạc và sảng khoái về một gia đình tay trắng vươn lên sung túc giữa thời gian khó, bằng đôi tay đầu bếp của một người phụ nữ. Đọc tại TruyenCity.
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích

Aniki: Trọng Sinh Mở Nhà Hàng Nhật Giữa Lòng Sài Gòn
Đô Thị

Siêu Cấp Thầy Phong Thủy: Nhìn Khí Đoán Mệnh
Đô Thị

Phá Án Thần Thám: Ta Có Thể Đối Thoại Người Chết
Đô Thị

Quy Tắc Đô Thị: Biên Tập Viên Tử Thần
Đô Thị

Địa Sản Chi Vương: Ta Xây Dựng Thành Phố Tương Lai
Đô Thị

Thần Cấp Ký Danh: Đô Thị Đỉnh Phong
Đô Thị
Tác phẩm cùng tác giả

Nho Đạo Khai Khoa: Ta Mượn Thơ Văn Định Quốc
Lịch Sử

Quy Tắc Quái Đàm: Mười Hai Tầng Tử Vong
Quy Tắc Quái Đàm

Aniki: Trọng Sinh Mở Nhà Hàng Nhật Giữa Lòng Sài Gòn
Đô Thị

Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn

Mạt Thế Đồn Vật Tư: Ta Có Kho Vô Hạn
Mạt Thế

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Giác Ngộ Ẩn Nghề Tế Đàn
Võng Du