Kiếm Lư: Một Đao Trấn Giang Hồ
Mô tả
Tiêu Phong Vũ, mười chín tuổi, chỉ là một đệ tử lò rèn nơi Kiếm Lư Trại bên dòng Thanh Khê — quanh năm vung búa, tôi kiếm, hai bàn tay chai sạn vì lửa than. Trong mắt giới võ lâm, một thằng thợ rèn quèn thì có gì đáng kể. Cho đến đêm người của Thiên Kiếm Môn kéo tới ức hiếp, đòi thâu tóm Kiếm Lư Trại và bắt sư phụ anh quỳ gối. Đêm ấy, giữa lúc rèn dở một thanh kiếm, Phong Vũ bỗng cảm nhận trong tâm khảm hiện lên một quyển kinh văn vô hình — Kiếm Tâm Lĩnh Ngộ Lục. Mỗi thanh kiếm anh dồn tâm huyết rèn ra, mỗi đường kiếm anh hiểu thấu, sẽ mở cho anh một tầng lĩnh ngộ võ học mà cả đời thợ rèn chưa từng mơ tới. Quyển kinh không đánh hộ anh một chiêu nào; nó chỉ soi cho anh thấy con đường, còn lại vẫn là đôi tay rèn kiếm, là khổ luyện đến gãy xương, và là khí phách của một kẻ không chịu cúi đầu. Từ một đệ tử lò rèn vô danh, Phong Vũ từng bước biến mỗi thanh kiếm thành một bước tiến: trấn áp kẻ ngạo mạn bằng đúng đường kiếm của mình, kết giao quần hùng trọng nghĩa, liên kết các môn phái nhỏ yếu thế thành một thế lực dám đối đầu cường quyền, và mang nghĩa khí giang hồ đi xa hơn bất cứ ai dám nghĩ. Đây là khúc tráng ca máu nóng về nghề rèn, về đường kiếm, và về một người tin rằng một thanh kiếm rèn bằng tâm huyết cũng có thể trấn động cả giang hồ.
Danh sách chương
4 chương
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích
Tác phẩm cùng tác giả
Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn
Quan Lộ: Ta Dùng Số Liệu Thăng Tiến
Quan Trường
Vạn Giới Thôn Phệ: Ta Có Bảng Phong Thần
Huyền Huyễn
Ngự Thú Tiến Hóa: Ta Nhìn Thấu Tuyến Ẩn
Ngự Thú Tiến Hóa
Quy Tắc Quái Đàm: Mười Hai Tầng Tử Vong
Quy Tắc Quái Đàm
Tản Tiên: Ta Luyện Đan Nuôi Cả Tông Môn
Tiên Hiệp
Bình luận
Đánh giá truyện này
Mô tả
Tiêu Phong Vũ, mười chín tuổi, chỉ là một đệ tử lò rèn nơi Kiếm Lư Trại bên dòng Thanh Khê — quanh năm vung búa, tôi kiếm, hai bàn tay chai sạn vì lửa than. Trong mắt giới võ lâm, một thằng thợ rèn quèn thì có gì đáng kể. Cho đến đêm người của Thiên Kiếm Môn kéo tới ức hiếp, đòi thâu tóm Kiếm Lư Trại và bắt sư phụ anh quỳ gối. Đêm ấy, giữa lúc rèn dở một thanh kiếm, Phong Vũ bỗng cảm nhận trong tâm khảm hiện lên một quyển kinh văn vô hình — Kiếm Tâm Lĩnh Ngộ Lục. Mỗi thanh kiếm anh dồn tâm huyết rèn ra, mỗi đường kiếm anh hiểu thấu, sẽ mở cho anh một tầng lĩnh ngộ võ học mà cả đời thợ rèn chưa từng mơ tới. Quyển kinh không đánh hộ anh một chiêu nào; nó chỉ soi cho anh thấy con đường, còn lại vẫn là đôi tay rèn kiếm, là khổ luyện đến gãy xương, và là khí phách của một kẻ không chịu cúi đầu. Từ một đệ tử lò rèn vô danh, Phong Vũ từng bước biến mỗi thanh kiếm thành một bước tiến: trấn áp kẻ ngạo mạn bằng đúng đường kiếm của mình, kết giao quần hùng trọng nghĩa, liên kết các môn phái nhỏ yếu thế thành một thế lực dám đối đầu cường quyền, và mang nghĩa khí giang hồ đi xa hơn bất cứ ai dám nghĩ. Đây là khúc tráng ca máu nóng về nghề rèn, về đường kiếm, và về một người tin rằng một thanh kiếm rèn bằng tâm huyết cũng có thể trấn động cả giang hồ.
Danh sách chương
Có thể bạn cũng thích
Tác phẩm cùng tác giả
Tinh Hạm Quật Khởi: Ta Là Kỹ Sư Văn Minh
Khoa Huyễn
Quan Lộ: Ta Dùng Số Liệu Thăng Tiến
Quan Trường
Vạn Giới Thôn Phệ: Ta Có Bảng Phong Thần
Huyền Huyễn
Ngự Thú Tiến Hóa: Ta Nhìn Thấu Tuyến Ẩn
Ngự Thú Tiến Hóa
Quy Tắc Quái Đàm: Mười Hai Tầng Tử Vong
Quy Tắc Quái Đàm
Tản Tiên: Ta Luyện Đan Nuôi Cả Tông Môn
Tiên Hiệp